Văn hóa Anh qua cuộc đời Churchill

216

Câu chuyện tôi muốn chia sẻ ở đây là về cựu thủ tướng Winston Churchill (1874-1965), người được dân Anh coi là nhân vật vĩ đại nhất của đất nước trong thế kỷ 20. Vì nhà tôi cách Charwell, nơi ông Churchill từng sống chỉ chừng 30 phút chạy xe nên tôi thường đến đó chơi. Tại một triền đồi vùng Kent nay còn có ngôi nhà gạch trong khu vườn rộng với vé vào cổng nếu đi cả gia đình bốn người chưa tới 15 bảng, rẻ hơn nhiều bảo tàng ở London

Văn Hóa Anh Qua Cuộc Đời Churchill 1

Ngoài toà nhà hai tầng còn có vườn hoa, vườn rau, chuồng gà và phòng làm việc chứa đầy tranh sơn dầu của Churchill, vốn thích vẽ nghiệp dư. Tranh của Churchill thì tôi thấy cũng thường thôi nhưng ngoài vườn có bức tượng ông và vợ, bà Clementine của nhà điêu khắc Oscar Nemon thì lại rất đẹp.

Charwell là nơi vào cuối thập niên 1930 Churchill, khi đó đã mất chức Bộ trưởng Hải quân và Bộ trưởng Tài chính, tụ họp với các đồng sự thuộc phe chủ chiến để bàn mưu chống lại Hitler trong khi phe chủ hòa của Lord Halifax chủ trương nhường bước trước làn sóng Quốc Xã ở châu Âu.

Năm 1940, phe chủ hòa thất thế, ông được Hoàng gia mời ra làm thủ tướng và nhanh chóng nêu cao ngọn cờ chống nước Đức phát-xít bằng mọi giá. Ở Charwell cũng có phòng lưu niệm trưng bày kỷ vật của quân đồng minh Mỹ, Ba Lan, Pháp cùng chống phát-xít thời Thế Chiến 2 tặng ông.

Văn Hóa Anh Qua Cuộc Đời Churchill 1

Cũng vì muốn tìm hiểu thêm về Churchill, hôm vừa rồi nhân đi nghỉ, chúng tôi tìm đến làng Bladon ở ngoại ô Oxford để thăm mộ Churchill. Chính cứ đi tìm một tòa lăng tẩm đồ sộ, xứng với tầm vóc của ông, hoặc ít ra là một giáo đường bề thế, chúng tôi phóng xe qua lại Bladon vài lần mà chẳng thấy gì.

Đỗ xe lại, đi bộ tìm mãi mới thấy một tấm biển bé tí đóng trên cột bên phố (xem hình trên) chỉ lối vào nơi chôn cất Churchill ở nhà thờ Thánh Martin trong làng. Cạnh ngôi mộ vợ chồng ông hóa ra còn nhiều người khác thuộc dòng họ Spencer – Churchill, gồm cả cháu nội cũng cũng tên là Winston Churchill mới qua đời năm 2010.

Bên mộ cũng có một chiếc ghế đá ghi dòng chữ “Những người kháng chiến Đan Mạch kính tặng”. Trong nhà thờ có ‘triển lãm Churchill’ (Churchill Exhibition) mà thực ra chỉ là một mảng tường gắn ảnh ông và cuốn sổ lưu niệm.

Người ta cũng treo tấm biển yêu cầu giúp tiền để duy trì góc ‘triển lãm’: ai hảo tâm thì mua nến với giá 70 xu một cây để đóng góp. Đứng cạnh mộ Churchill trong nghĩa địa giản dị cạnh một trường tiểu học cũng nhỏ bé, tôi hiểu ra nét văn hóa rất thực tiễn và cũng rất đúng đắn của dân Anh.

Ông Churchill, dù hai lần làm thủ tướng và có công lãnh đạo Anh Quốc chiến thắng phát-xít Đức, lại được cả Nobel Văn chương, khi chết cũng trở về với gia đình, dòng họ như mọi người khác. Trong nhà thờ, người ta cho tôi hay rằng họ Spencer-Churchill theo Anh giáo từ nhiều đời thuộc xứ đạo này nên đều mai táng thân nhân ở đây.

Tin liên quan: