Không yêu vì quá yêu

130

“Em không yêu anh! Mãi mãi không bao giờ!” – Đó là câu trả lời đầy đanh thép tôi dành cho anh trong lần gặp lại sau bao năm xa cách. Để rồi khi anh quay lưng bước đi, tôi đã khóc đã gào thét trong tuyệt vọng chỉ vì tôi quá yêu anh nhưng đành lòng phải để mất anh…

Chúng tôi là đôi bạn thân từ những năm đầu đại học, cùng trải qua những chặng đường đáng nhớ của thời sinh viên với bao hoài bão và những kỷ niệm đẹp. Chúng tôi từng ước hẹn rằng sau này ra trường dù có đi về phương nào thì cũng mãi luôn là bạn tốt và luôn nhớ về nhau.

Không yêu vì quá yêu 1

Chúng tôi luôn đồng hành và có nhau trong suốt quãng đời sinh viên (Ảnh minh họa)

Thế rồi… trong buổi tiệc chia tay cuối khóa, khi mọi người đã ra về thì tôi và anh đột nhiên muốn ngồi lại tâm sự cùng nhau. Bởi sau đó anh dự định sẽ sang Mỹ học thạc sĩ. Vậy là chúng tôi sắp cách nhau nửa vòng trái đất nên còn rất nhiều điều muốn nói với nhau.

Cũng chính vào thời điểm đó, tôi chợt cảm thấy lo lắng và tiếc nuối lạ khi phải xa anh. Tôi không biết tương lai của mình sẽ ra sao khi không có anh là bạn đồng hành. 4 năm đại học tôi đã quen với cảm giác bất cứ khó khăn gì cũng có anh giúp tôi vượt qua. Tôi tiếc nuối vì ngỡ mình sắp mất đi một người bạn. Biết đâu sau này anh về nước, có cơ hội mới và thành công vượt trội lại chẳng nhớ tôi là ai. Rồi cũng từ đấy… tôi chợt nhận ra rằng… tôi đã yêu anh!

Anh cũng thế, anh không nói gì, chỉ lẳng lặng nắm lấy tay tôi. Buồn không? Buồn chứ! Cả hai đều buồn. Và cách mà chúng tôi thường áp dụng mỗi khi gặp áp lực hay stress là uống bia.

Tôi không nhớ rõ đêm hôm ấy mình đã uống bao nhiêu lon, cũng chẳng nhớ mình đã vào phòng trọ của anh bằng cách nào. Chỉ biết rằng sáng hôm sau tỉnh dậy tôi đã rất hốt hoảng khi thấy mình trần truồng ôm siết lấy anh bên cạnh.

Đấy, tôi đã mất đi trinh tiết từ đêm hôm đó. Chúng tôi chọn cách im lặng để giải quyết vì không muốn mọi thứ bị đảo lộn.

Sau sự cố ngoài ý muốn ấy thì anh vẫn lên đường đi du học. Còn tôi, tôi về quê thăm bố mẹ trước khi tìm kiếm một công việc ổn định cho mình.

Thế rồi… nghịch cảnh đến khi tôi biết mình mang thai đứa con của anh. Thủa ấy tôi ngây thơ đến mức không biết nghén là gì, và mẹ tôi là người đầu tiên phát hiện ra điều đó.

Bố tôi đã như phát điên và muốn đuổi tôi ngay khỏi nhà ngay lập tức. Đó có lẽ là khoảng thời gian kinh khủng nhất trong cuộc đời tôi.

Gia đình tôi vốn có truyền thống gia giáo nên điều đó là khó chấp nhận. Tuy nhiên, mẹ tôi là người hướng Phật, bà cũng không chấp nhận việc bố ép tôi bỏ cái thai đi chỉ vì danh dự. Thế là cũng vì danh dự mà ông bà đã khéo léo sắp đặt cho tôi một cuộc hôn nhân ngoài ý muốn với một người đàn ông trung niên một đời vợ nhưng vợ đã qua đời sau tai nạn giao thông.

Anh ta hơn tôi 10 tuổi và biết rõ về chuyện tôi mang thai. Tuy nhiên, anh vẫn chấp nhận cưới tôi. Còn tôi, vì danh dự gia đình nên không cách nào chối bỏ. Chúng tôi trở thành một cặp đôi bất đắc dĩ.

Cặp đôi băt đắc dĩ đó bỗng dung hợp nhau lạ và có một gia đình hạnh phúc. Về sau tôi mới biết được anh vốn bị bệnh vô sinh. Cũng bởi thế mà anh xem con tôi như con đẻ và thương yêu, chiều chuộng tôi hết mực. Anh cũng có sự nghiệp ổn định và cuộc sống của tôi trong cuộc hôn nhân tưởng như u ám ấy đã thật sự êm ấm, hạnh phúc. Cũng bởi vậy mà tôi quyết định cắt đứt mọi liên lạc, không cho người tôi yêu biết chuyện để anh an tâm học tập. Tôi và anh ấy xem như có duyên không nợ.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh và quá vội. Quyết thì quyết vậy nhưng với người chồng hiện tại tôi vẫn chỉ có nghĩa không có tình. Tình yêu trọn vẹn của tôi vẫn luôn hướng về nơi xa xôi kia. Để rồi khi anh trở về và tìm đến tôi, tôi buộc phải nghẹn ngào khước từ trong đau đớn.

Chữ “nghĩa” vẫn luôn nặng hơn chữ “tình” – với tôi là thế. “Em không yêu anh! Mãi mãi không bao giờ!” – tôi chỉ có thể trả lời như thế trong ngày chúng tôi gặp lại nhau sau 4 năm xa cách.

Không yêu vì quá yêu 2

“Em không yêu anh! Mãi mãi không bao giờ!” (Ảnh minh họa)

Tôi có yêu anh không? Thật sự thì yêu rất nhiều. Mỗi lần ngồi lặng lẽ nhìn con là tôi lại như thấy anh. Nhưng có lẽ tôi nên chọn cách cam chịu, chấp nhận bởi tôi không chỉ sống cho riêng mình tôi…

Xem thêm các bài viết hay về tình yêu tại:
Tại sao anh không ngoại tình?
Yêu là tha thứ
Sợ một mối quan hệ không tên