Hài hước những ‘vua đẻ’ ở Việt Nam “chia ca ăn cơm, đếm chân đi ngủ”

130

“Lẽ ra vợ chồng tui đẻ cỡ 10 đứa là hung. Cán bộ y tế nói mấy biện pháp tránh thai bình thường không xi-nhê nên khuyên vợ tui đặt vòng. Tui chở bả ra ngoài xã, cán bộ nói bó tay, đẻ nhiều quá không đặt vòng được nữa. Nên mới có 4 đứa sau nữa!”
Chuyện ông Ve lấy 2 vợ, đẻ 21 người con, cho đến nay ở Cao Bằng vẫn chưa có người nào sánh kịp

“Ông vua đẻ” trên mảnh đất “thủ phủ” của cây thuốc lá có tên đầy đủ là Trương Văn Ve (SN 1966), trú tại thôn Tả Bốc, xã Lương Thông, huyện Thông Nông (tỉnh Cao Bằng). Lần lên thăm đó, tôi cũng thực sự bất ngờ, bởi trên đường tìm hỏi nhà Ve, ai cũng biết, cũng chỉ răm rắp. Người ta bảo, ở đất Cao Bằng này không có người đàn ông khác sở hữu hai vợ, đẻ hơn chục người con nữa.

Hài hước những 'vua đẻ' ở Việt Nam "chia ca ăn cơm, đếm chân đi ngủ" 1

Những người thân trong gia đình Ve cho biết, tính tới mấy đời gần đây hầu như thế hệ nào thuộc gia đình Ve cũng lập kỷ lục nhất làng, nhất bản về đẻ. Cụ thể như đời ông cụ của Ve có đến 12 con. Đời Ve, bố mẹ ông cũng đẻ những 8 anh em, trong đó ông là con thứ 2. Và cuối cùng vợ chồng Ve được cho là “củng cố” nhất, khi sinh đến tận 21 đứa con.

Theo đó, cách đây hơn chục năm về trước, khi ông chỉ lấy một vợ, đẻ vài ba đứa con, Ve thấy cuộc sống của mình đủ đầy, kể cả mất mùa cũng không lo bữa đói bữa no. Thời điểm đó, xã vận động tuyên truyền, nhưng Ve không nghe, giờ đông con, lại hai vợ nên mặc dù có lên núi khai hoang trồng thêm ngô, thêm cỏ vẫn cứ đói dài dài.

Bi hài chuyện gia đình đông con “chia ca ăn cơm, đếm chân đi ngủ”

Ở địa phương, gia đình ấy được gọi vui là “quả bom dân số”. Gần 40 năm chung sống, chỉ vì thiếu hiểu biết, đôi vợ chồng liên tục “sản xuất” 14 đứa con.

Ông Nguyễn Độ (57 tuổi) cùng vợ, con hiện vẫn sống ở làng Cồn Sẻ (thuộc xã Quảng Lộc, huyện Quảng Trạch, Quảng Bình). Trong gian nhà 30m2 chật chội, chúng tôi thực sự choáng váng khi chứng kiến cảnh ông cùng hơn chục đứa con chen chúc. Con trai lớn của ông Độ năm nay đã 36 tuổi, trong khi đứa nhỏ nhất mới tròn 10 tuổi.

Hài hước những 'vua đẻ' ở Việt Nam "chia ca ăn cơm, đếm chân đi ngủ" 2

Hỏi về lý do đẻ nhiều, ngư dân này trả lời hồn nhiên: “Hồi trước nhà nghèo, tôi bàn với vợ đẻ nhiều con để… lập đội tàu đi biển. Sau này có điều kiện mua tàu, khỏi phải thuê người”. Nào ngờ, đẻ càng nhiều thì ước mơ mua tàu, lập đội đi biển càng xa vời. Bà Nguyễn Thị Hường (vợ ông) thở dài não nuột bảo: “Chừng ấy miệng ăn, lo đủ bữa ăn đã mướt mồ hôi, nói gì đến chuyện mua tàu bè cơ chứ”.

Nói về quá khứ, ông Độ cho biết mình cưới vợ năm 1977. Đúng một năm sau, cậu con trai đầu lòng ra đời. Nay thì chàng trai này cũng đã lập gia đình, đưa ông Độ lên chức ông nội. Từ đó đến năm 2007, vợ chồng ông “sản xuất” sòn sòn theo tiến độ hai năm một đứa. Đến giờ, ba người con đầu đã lập gia đình. Đáng trách thay, họ cũng gần như chẳng quan tâm đến việc tuân thủ Pháp lệnh Dân số. Ba người lần lượt đã sinh hơn chục đứa cháu cho ông Độ, tất cả đều sống trong ngôi nhà tàn tạ này. Cũng bởi quá nhiều con, cháu, phần lớn thời gian bà Hường chỉ dành nấu nướng, giặt giũ đã bở hơi tai. Trong khi đó, ông Độ quần quật chạy lo ăn từng bữa. Mấy người con đã lập gia đình của ông thì phải đi biển thuê, đứa vào Nam làm mướn, thu nhập chẳng đáng là bao.

Một lần, cán bộ xã đến nhà làm chính sách trợ cấp Tết và yêu cầu cả gia đình phải có mặt. Ngoài ba đứa con đi làm xa, ông Độ phải toát mồ hôi chạy suốt nửa ngày trời mới tập hợp được “đội quân nhí” này. Đám trẻ về xếp hàng ngang trước sân. Bà Hường gọi tên con lại nhầm sang cháu, cứ thế diễn đi diễn lại suốt một buổi chiều. Mãi đến tối mịt, đồng chí cán bộ mới làm xong cái danh sách “tàm tạm chuẩn” để phát gạo, quần áo, bánh trái cho gia đình này.

Gia đình họ kể cả ăn cơm hay đi ngủ cũng đều tăm tắp, ai nấy ngồi đúng chỗ quy định. Khi đi ngủ thì nằm chung cả một dãy dưới sàn nhà. Mỗi buổi tối ngủ phải kiểm tra chân để xem đủ người không. Thế nhưng cũng có lắm khi thiếu mất hai cái chân, hoặc có khi thừa thêm hai cái chân mà chẳng biết của đứa nào. Vợ chồng ông Độ thì cứ tặc lưỡi kệ, vì trời sinh voi sinh cỏ”.

Chuyện khó tin ở gia đình đẻ rơi nhiều nhất

Cuộc đời của cặp vợ chồng kỳ lạ này kể ra chắc nhiều người sẽ ứa nước mắt khi suốt từ lúc sinh ra cho tới khi lớn lên chưa bao giờ được ăn một bữa cơm no đẫy.

Đúng 10h ngày 21/12/2013, chị Đặng Thị Hải (45 tuổi) ở giữa cánh đồng làng Cồ Bản, phường Đồng Mai, quận Hà Đông, TP Hà Nội đẻ rơi một bé gái trên triền đê. Cháu bé nặng 2,9kg, sức khỏe hoàn toàn bình thường. Điều đặc biệt là: Cháu bé này là đứa con thứ… 14 của chị!

Nếu được trao kỷ lục thì gia đình chị Hải chắc chắn sẽ nhận hai kỷ lục: gia đình tận nghèo, tận khổ và gia đình đông con nhất Việt Nam. Trong vòng 15 năm trở lại đây, quả thực chúng tôi chưa từng nghe tin gia đình nào có đông hơn số con của gia đình chị Hải. Thời trước, các cụ ta sinh rất nhiều con để gia tăng sức lao động và đó cũng là tư tưởng “con đàn cháu đống”. Nhưng cũng chỉ nghe kể vậy thôi, cụ nào nhiều lắm thì cũng chỉ đến 9-10 người con là cùng, đấy là chưa kể các con sinh ra từ mấy bà vợ khác nhau. Nghe chuyện một vợ – một chồng mà trải qua 14 “tin vui” thì thật khó tin.
14 lần sinh nở thì có 3 lần anh Năm tự đỡ đẻ cho vợ và 7 lần chị đẻ rơi. Những lần ấy, chị tự gượng dậy cắt rốn cho con rồi ôm con lê về nhà. Và chỉ có 2 lần gần đây anh năm ốm đi viện thì chị mới chịu xuống trạm xá xã. Người sinh nở thì kiêng nước, kiêng gió, nghỉ ngơi đến mấy tháng giời, còn chị Hải sinh con được 5 ngày đã lội đầm bì bõm, chẳng kiêng cữ gì. Bữa cơm lèo tèo vài cọng rau, quay đi quay lại đã sạch bách, nhiều lúc chị ứa nước mắt nhịn miệng để nhường các con. Con trước, con sau ra đời và tính ra chị Hải đã ngót 30 năm cho con bú, chị chẳng khác nào miếng tóp mỡ quá lửa.

Cặp vợ chồng đông con nhất Việt Nam

Cụ ông Phan Văn Tiễng, ở ấp Nhơn Thuận 1, xã Nhơn Nghĩa, Châu Thành A (Hậu Giang) có đến 22 người con, trai gái có đủ. Cụ luôn tự hào cụ là người đông con nhất tỉnh Cần Thơ (cũ).

Cụ Tiễng kể tới ngày Tết, ngày giỗ quải cái nhà của ông cũng khá to nhưng con cháu, chắt gần cả trăm tụ về không đủ chỗ chứa phải trải chiếu dưới nền gạch nằm. Lúc đó tiếng trẻ la hét, tiếng người lớn trò chuyện rôm rả như hội chợ. Hàng xóm ai cũng trêu, hôm nay nhà cụ tổ chức họp dân à! Cháu chắt đông quá cụ Tiễng không tài nào nhớ hết nổi tên từng đứa.

Cụ kể: “Nuôi tụi nó lớn là tao lo cưới vợ hay gả chồng. Xong vài bữa cho ra riêng liền để nhường chỗ nằm cho mấy đứa sau. Chứ nếu không, làm hộ khẩu thì lớp con dâu, con rể cả đống làm sao đủ chỗ ghi trong sổ hộ khẩu đây. Rồi thêm mấy đứa nhỏ ra đời nữa sổ hộ khẩu nào mà chứa cho hết tên tuổi tụi nó hả bây? Giờ tao ở với vợ chồng thằng út, nó có hai thằng con trai”.

Có người còn nài nỉ xin cụ cho loại thuốc bí truyền để về quê phổ biến cho hàng xóm hiếm muộn con. Có rất nhiều cặp vợ chồng cưới hỏi đã lâu không con cái hay tin tìm đến cụ chào hỏi, xin vuốt tay cụ lấy hên. Ai tới cụ điều tiếp đón vui vẻ nhưng hỏi chuyện bí truyền cụ cười: “Bây hỏi kỳ quá, tao nhà quê, mấy khi lên thành thị mà biết thuốc bí truyền, tăng cường sinh lực là gì. Chắc tại tao và lũ con có duyên từ kiếp trước”.

Cụ lại kể, vì con cụ nhiều nên hàng xóm than phiền: “Cha nội xì tốp sinh con cho tụi này nhờ, chứ xứ này tên con tụi tôi giống tên con ông hết trơn đó nghe”. Nghe vậy cụ lật đật bàn với vợ đặt tên cho không trùng với hàng xóm, để tiện lợi và dễ nhớ tên con ông đặt xen kẻ tên con trai bằng các con số theo thứ tự.

Bà mẹ 7X ở Quảng Nam sinh… 14 người con

Hài hước những 'vua đẻ' ở Việt Nam "chia ca ăn cơm, đếm chân đi ngủ" 3

Cưới nhau năm 1992, hiện tại đôi vợ chồng anh Đỗ Ngọc Nam và chị Huỳnh Thị Lạc (trú thôn Ba Hương, xã Trà Đông, H. Bắc Trà My) là đôi vợ chồng thuộc thế hệ 7X đông con nhất Quảng Nam, có tổng cộng 14 đứa con san sát nhau.

“Vất vả lắm anh ơi, hai vợ chồng làm thuê quần quật cả ngày mới đủ nuôi chúng. Nhà được 3 sào ruộng, mùa màng thuận lợi thì được vài trăm ang lúa. Mà chúng ăn ít lắm hỉ, mỗi bữa gần 10 lon gạo. Anh xem cái nhà trống trơn, ngủ cũng phải ngủ dưới nền”, chị Lạc than thở.

“Biết khổ, sao còn đẻ nhiều?”. “Mô có, đáng ra vợ chồng tui đẻ cỡ 10 đứa là hung. Cán bộ y tế thôn bản và cán bộ dân số của xã nói mấy biện pháp tránh thai bình thường không xi-nhê nên khuyên vợ tui đặt vòng. Tui chở bả ra ngoài xã, cán bộ nói bó tay, đẻ nhiều quá không đặt vòng được nữa. Nên mới có 4 đứa sau”, anh Nam giải thích. 

Cả nhà chen nhau ngồi vào bàn ăn cơm. Mới được một nửa “quân số” nhưng một tô cơm to như cái thau rửa chén và dĩa rau muống xào nhoắng một cái đã hết vèo. 

Nghe đâu có lúc cùn quá, cả hai quay qua lý sự: “làm nhà không cần thuê nhân công, gặt lúa trước nhà huy động bọn chúng ra xếp hàng khuân vào, mỗi đứa cách nhau mấy mét là lúa vào nhà, cả năm bảy đứa mà đi chăn trâu thuê, thu nhập có tháng cao hơn cán bộ” (!). Còn áp dụng biện pháp tránh thai, có biện pháp nào đơn giản hơn đi, chứ “bao bì” thì phiền phức, vòng thì đặt không được, tiêm ngừa thì 3 tháng phải ra xã một lần, quên là hỏng!.

Theo: phununews

Xem thêm các tin tức khác tại:
Cái kết bất ngờ cho người vợ quyết định “vượt ngục” sau 12 năm bị chồng hành hạ
Bé gái 14 tuổi bỏ nhà đi vì bố mẹ “trọng nam khinh nữ”
“Tại sao cứ ly hôn là phải buồn?” – câu hỏi khiến không ít chị em giật mình tỉnh ngộ